Sài Gòn ơi sao em đỏng đảnh quá
Anh méo thể ngờ em khóc trong chiều nay
Ta xa nhau đâu đã bao ngày
Để em phải cồn cào… da diết

Sài Gòn ơi em làm anh điên tiết
Vì chẳng thể dỗ dành như ngày đầu ta thắm thiết
Em ơi!… Có bao giờ em biết
Rằng anh xin em đừng khóc như lần này nữa

Phong ba bão táp đời anh đã từng trải
Nhưng anh rất sợ phải nhìn lệ em rơi
Anh không muốn những buổi chiều đương nắng
Lại ướt nhoà trong nước mắt em ơi

Em đừng khóc để anh phải khắc khoải chơi vơi
Để anh tơi bời trong nước mắt của em
Bàn chân anh đạp và miệng anh buông lơi
Ơ!… Định mệnh em, Sài Gòn ạ…

SàiGòn 02/02/2017 (mùng 6 tết)
Cảm xúc sau khi đội mưa đạp xe về phòng trọ